Chuyện về “Học bổng” và những khoản nợ tương lai
Hôm nọ, mình ngồi với một người chị. Chị khoe con vừa nhận được học bổng 50% từ một trường ở nước ngoài. Ánh mắt chị lấp lánh niềm vui, chị bảo: “May quá, vậy là đỡ được một khoản, con mình cũng có vẻ giỏi giang hơn con nhà người ta”. Mình nghe những câu chuyện này không ít lần rồi và nó làm mình cứ suy nghĩ mãi: Học bổng thực sự là một món quà, hay đôi khi chỉ là một chiếc nơ đẹp thắt trên một gói hàng chưa chắc ta đã cần?
1. Đừng để con số làm mờ đi cảm xúc của con
Có những suất học bổng đến rất dễ dàng, chỉ cần nộp đơn là có. Phụ huynh chúng mình thường có tâm lý “được chọn” thì vui, nhưng ít ai tự hỏi: Vì sao họ lại cho mình dễ thế?
Học bổng đôi khi giống như một chương trình “khuyến mãi” để lấp đầy những chỗ trống ở các trường ít người học, hoặc ở những vùng hẻo lánh mà ngay cả người bản xứ cũng không mặn mà. Con sang đó, có thể học phí rẻ thật, nhưng con sẽ cô đơn giữa một môi trường thiếu sự cạnh tranh, thiếu những người bạn giỏi để cùng tiến bước.
Học bổng 1 tỷ đồng ở một trường không tên tuổi, đôi khi không giá trị bằng việc con tự nỗ lực để vào một trường hàng đầu dù không có một đồng hỗ trợ nào. Bởi vì ở đó, con được tắm mình trong một “đại dương” tri thức và những mối quan hệ sẽ thay đổi cuộc đời con mãi mãi.
2. “Bát súp nóng” và cái giá của sự kỳ vọng
Khi con nhận học bổng, chúng ta tự hào, nhưng vô tình lại đặt lên vai con một gánh nặng vô hình. Con phải giữ điểm số thật cao để không mất học bổng cho năm sau.
Mình từng chứng kiến những đứa trẻ sang đến xứ người, vừa phải tập quen với cái lạnh, tập tự nấu ăn, lại vừa phải thức trắng đêm vì lo lắng: “Nếu kỳ này mình không đạt điểm A, bố mẹ sẽ phải đóng thêm cả tỷ bạc, nhà mình lấy đâu ra tiền?”.
Cái giá của việc “tiết kiệm” học phí đôi khi lại được trả bằng sự lo âu, bằng những bữa cơm vội vã và những giọt nước mắt thầm kín của con nơi viễn xứ. Liệu chúng ta có muốn con mình trưởng thành trong sự sợ hãi thay vì sự tự tin?

3. Hãy nhìn vào “Đầu ra” thay vì “Đầu vào”
Thay vì hỏi: “Trường này cho con bao nhiêu tiền?”, mình mong các bậc cha mẹ hãy cùng con hỏi: “Sau 4 năm, con sẽ trở thành ai?”.
-
Những anh chị khóa trước tốt nghiệp trường này đang làm gì? Họ có được các công ty lớn đón nhận không?
-
Môi trường đó có giúp con mở mang tư duy, hay chỉ là một nơi để con “trả nợ” bằng những bài thi để giữ lại suất học bổng?
Thực tế rất phũ phàng: Nhà tuyển dụng chẳng bao giờ hỏi con có học bổng hay không, họ chỉ nhìn vào việc con đã làm được gì và con trưởng thành từ môi trường nào.
Lời nhắn nhủ…
Thương con là bản năng, nhưng tỉnh táo vì con lại là một bản lĩnh. Đừng để hai chữ “Học bổng” lấp lánh kia làm chúng ta quên mất mục tiêu ban đầu của việc cho con đi du học: Đó là để con có một cuộc đời tốt đẹp hơn, chứ không phải để con đi theo một lối tắt đầy rủi ro.
Hành trình du học giống như một chuyến bay dài. Một tấm vé hạng thương gia giảm giá 50% ở một hãng hàng không không an toàn, chắc chắn không bao giờ tốt bằng một tấm vé hạng phổ thông của một hãng hàng không uy tín, nơi ta biết chắc chắn con mình sẽ hạ cánh an toàn và vững chãi.
Đừng thấy học bổng mà mừng – hãy hiểu nó để thương con đúng cách.
Chuyện du học của con là chuyện cả đời, nếu anh/chị có chút băn khoăn nào về một ngôi trường hay một mức học bổng cụ thể, đừng ngần ngại, cứ xem như người trong nhà, mình cùng ngồi xuống gỡ rối nhé!
Hotline: 08.1222.9188 – contact@duhoctinhtu.com
