KHÔNG PHẢI MẸ KHÔNG TIN CHÚNG TA

Tiểu đóng cửa phòng mạnh đến mức con mèo dưới gầm ghế giật mình chạy mất.

Nó vừa cãi mẹ vì không được đi xem phim cùng lớp.

Ngoài hiên, Trung ngồi duỗi chân trên bậc thềm. Mười lăm tuổi. Cái tuổi bắt đầu thấy mình đủ lớn để không thích bị cấm nữa.

Chị Đại ngồi cạnh cột nhà, ôm đầu gối. Chị lớn nhất. Mười chín tuổi. Nói chuyện lúc nào cũng chậm hơn người khác một nhịp.

Một lát sau, Tiểu bước ra, mắt đỏ hoe.

“Nhà mình lúc nào cũng vậy,” nó lầm bầm. “Lúc nào mẹ cũng cấm.”

Trung cười nhẹ.

“Hồi bằng tuổi em, anh cũng nghĩ mẹ không tin mình.”

“Chứ còn gì nữa.”

“Rồi anh lén đi sinh nhật. Về gần nửa đêm. Điện thoại hết pin.”

Tiểu ngẩng lên.

“Mẹ la anh hả?”

“Không.” Trung nhìn xuống sân. “Mẹ chỉ ngồi ngoài cửa rồi hỏi: ‘Con có biết lúc không gọi được cho con, mẹ đã nghĩ tới chuyện gì không?’”

Khoảng sân im lặng.

Lần đầu tiên Tiểu nghĩ: có lẽ trong đầu mẹ không chỉ có chuyện “đi chơi”.


Chị Đại khẽ nói:

“Mẹ mình lớn lên trong thời mất liên lạc là đáng sợ thật. Còn tụi mình nghĩ hết pin chỉ là hết pin.”

Tiểu chống cằm.

“Nhưng mẹ cũng đâu thể cấm hoài.”

“Ừ.” Đại cười nhẹ. “Mẹ sai nhiều chỗ.”

“Vậy sao chị không giận?”

“Vì chị nhận ra… mẹ sai trong lúc đang cố thương tụi mình.”

Tiểu cúi xuống nhìn đôi dép trước mặt.

Nó tưởng tượng nếu tối nay mình đi, rồi về trễ, rồi mẹ gọi không được…

Có lẽ mẹ sẽ ngồi ngoài cửa như hôm Trung kể.


“Vậy giờ em phải làm sao?” Tiểu hỏi nhỏ.

Trung nhún vai.

“Muốn đi thì cứ xin lại.”

“Xin kiểu gì?”

Chị Đại đưa tay vuốt tóc nó.

“Đừng nói: ‘Con lớn rồi.’
Hãy nói: ‘Con biết mẹ lo.’”

Tiểu im lặng rất lâu rồi đứng dậy đi vào bếp.

Bóng nó nhỏ xíu dưới ánh đèn vàng.

Trung nhìn theo, khẽ hỏi:

“Hồi mình bằng tuổi nó, mình có hiểu được vậy không?”

Đại cười.

“Không.”

“Vậy sao nó hiểu nhanh vậy?”

Đại nhìn khoảng sân tối.

“Vì hôm nay có người ngồi cạnh nó.”

Đêm đó, chẳng ai dạy ai bài học nào.

Chỉ có ba anh em ngồi chung một bậc thềm, rồi một đứa nhỏ bỗng hiểu ra:

Có những lời cấm không phải để giữ mình trong nhà.

Mà là vì ngoài kia rộng quá, còn trái tim của mẹ thì lúc nào cũng sợ con lạc mất.

Gia đình là ánh nắng là cơn mưa — Ngày nắng học cách trưởng thành, ngày mưa học cách bao dung.

#ChaMeVaCon #KhoangCachTheHe #TuoiMoiLon #MeKhongHieuCon #HieuDeThuong

Mời khách hàng bình luận / đặt câu hỏi qua chức năng MESSENGER & ZALO