DẠO NÀY MẸ GIÀ RỒI PHẢI KHÔNG CON?
Hôm đó, mẹ làm đổ chén canh.
Tiếng chén rơi xuống nền gạch vang lên rất nhỏ.
Nhưng Minh bực tới mức thở dài thành tiếng.
“Mẹ cẩn thận giùm con được không?”
Mẹ khựng lại.
Bà cúi xuống nhặt mảnh chén vỡ, chậm chạp như sợ mình làm phiền thêm điều gì.
“Xin lỗi con…”
Câu nói ấy làm căn bếp im lặng.
Từ ngày bố mất, Minh là người chăm mẹ nhiều nhất.
Anh lo tiền thuốc.
Lo lịch khám.
Lo từng bữa ăn.
Anh nghĩ mình thương mẹ rất nhiều.
Cho tới khi nghe chính mẹ mình nói hai chữ:
“Xin lỗi con.”
Đêm đó, Minh đi ngang phòng mẹ.
Cửa hé mở.
Mẹ đang ngồi một mình, đeo kính, lúi húi may lại cái áo cũ cho anh.

Chiếc áo anh đã nói bỏ đi từ lâu.
Tay bà run run vì tuổi già, kim xỏ mãi không qua chỉ.
Khoảnh khắc đó, Minh bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện cũ.
Nhớ hồi nhỏ anh làm đổ cơm.
Mẹ chưa từng bắt anh xin lỗi vì làm bẩn nhà.
Nhớ hồi anh thi rớt đại học lần đầu.
Mẹ chỉ nói:
“Không sao, còn khỏe là còn làm lại được.”
Nhớ những năm anh khó khăn nhất, cả thế giới đều hỏi:
“Sao chưa thành công?”
Chỉ có mẹ hỏi:
“Con có ngủ được không?”
Minh đứng ngoài cửa rất lâu.
Rồi anh chợt nhận ra điều đau lòng nhất của trưởng thành:
Là tới một ngày,
ta bắt đầu dùng sự mất kiên nhẫn của mình để nói chuyện với người đã từng kiên nhẫn với ta cả đời.
Hồi nhỏ, chỉ cần anh ho một tiếng, mẹ đã lo cả đêm.
Còn bây giờ, mẹ đứng lâu sẽ đau lưng, đi nhanh sẽ mỏi gối, nhiều lúc quên trước quên sau…
Nhưng anh lại xem đó là phiền phức.
Có một khoảnh khắc rất tàn nhẫn trong đời người:
Là khi cha mẹ bắt đầu sống cẩn thận trong chính ngôi nhà của con mình.
Muốn mở tủ lạnh cũng hỏi.
Muốn lấy thêm miếng cá cũng sợ con tốn tiền.
Làm rơi cái chén thì cuống cuồng xin lỗi như một đứa trẻ.
Không phải vì họ yếu đuối đi.
Mà vì họ sợ mình trở thành gánh nặng.
Sáng hôm sau, Minh đưa mẹ đi ăn sáng.
Tới quán phở quen, mẹ cười rất vui chỉ vì được ngồi cạnh con trai.
Trong lúc ăn, mẹ lén gắp thịt qua tô anh như thói quen từ mấy chục năm trước.
Dù bây giờ, người có tiền mua nhiều thức ăn ngon nhất nhà là anh.
Trên đường về, mẹ ngồi sau xe hỏi nhỏ:
“Dạo này mẹ già rồi phải không con?”
Minh siết chặt tay lái.
Anh không dám trả lời.
Vì lần đầu tiên trong đời, anh nhận ra:
Người mình thương nhất…
đang già đi thật rồi.
Và điều khiến người ta đau nhất không phải là cha mẹ già.
Mà là: trong lúc họ già đi từng ngày, ta đã nhiều lần quên nói chuyện với họ bằng sự dịu dàng họ từng dành cho mình khi còn bé.
Gia đình là ánh nắng là cơn mưa — Ngày nắng học cách trưởng thành, ngày mưa học cách bao dung.
#ChaMeDangGiaDi #DungNoiChuyenVoiChaMeBangSuCauGat #YeuThuongBangSuDiuDang #MaiKhongConChaMeDeThuong #NguoiConBatKhoc
