BA ĐỪNG LÀM PHIỀN CON NỮA
Hôm đó, Học đang họp online thì ba gọi.
Cuộc gọi đầu tiên, cậu tắt ngang.
Cuộc thứ hai, cậu nhắn:
“Con đang bận.”
Ba chỉ trả lời đúng một chữ:
“Ừ.”
Mười phút sau, điện thoại lại sáng lên.
Ba gửi một tấm hình chụp hơi nhòe.
Là cái máy lọc nước mới trong bếp hiện đèn đỏ liên tục.
“Kêu nó báo lỗi gì vậy con?”
Học thở dài.
Cậu đang chạy deadline, khách hàng thì hối liên tục, đầu óc căng như dây đàn.
Cuối cùng cậu gọi lại, giọng bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Ba đừng làm phiền con nữa được không? Mấy cái công nghệ này ba phải tự tìm hiểu chứ.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
Rồi ba cười nhỏ:
“Ờ… ba tưởng con biết.”
Tối đó Học về rất muộn.
Vừa bước vào bếp, cậu thấy cái máy lọc nước vẫn chớp đèn đỏ.
Ba ngồi ngoài bàn ăn ngủ gục.
Chiếc điện thoại cũ đặt cạnh bên vẫn còn sáng màn hình.
Trên Youtube là video:
“Cách reset máy lọc nước đời mới.”
Không hiểu sao khoảnh khắc đó làm Học đứng chết lặng.

Cậu bỗng nhớ hồi nhỏ.
Ngày đó, chỉ cần cậu nói:
“Ba ơi con không biết.”
Dù là bài toán khó, chiếc xe đạp tuột sên hay con diều rách,
ba luôn là người bước tới trước.
Trong mắt Học hồi nhỏ,
ba giống như người biết sửa mọi thứ trên đời.
Cho tới lúc ba già đi.
Ông bắt đầu không biết dùng app ngân hàng.
Không biết kết nối bluetooth.
Không biết vì sao tivi tự nhiên mất mạng.
Và bây giờ…
ông phải ngồi học Youtube chỉ để hiểu một cái máy trong chính căn nhà mình.
Học đứng nhìn mái tóc bạc trước mặt rất lâu.
Lần đầu tiên cậu nhận ra:
Không phải ba làm phiền mình nhiều hơn.
Mà là thế giới đang chạy nhanh tới mức ba bắt đầu không theo kịp nữa.
Sáng hôm sau, lúc ăn cơm, ba vẫn gắp cá vào chén cậu như mọi lần.
“Hôm qua chắc con mệt hả?”
Ba hỏi rất bình thường.
Không nhắc gì tới cuộc gọi hôm qua nữa.
Người lớn tuổi hay vậy.
Họ thường giấu nỗi buồn của mình rất nhanh,
chỉ sợ con cái thấy áy náy.
Trước khi đi làm, ba gọi với theo:
“Tối nay rảnh chỉ ba xài cái app đặt khám bệnh nha con.”
Học khựng lại vài giây rồi gật đầu:
“Dạ… tối nay con về sớm.”
Trên đường tới công ty, Học phải tấp xe vào lề.
Vì lần đầu tiên trong đời,
cậu hiểu ra một chuyện rất đau lòng:
Ngày nhỏ, mình học cách lớn lên từ cha mẹ.
Còn khi cha mẹ già đi,
họ lại phải học cách bước theo thế giới mới từ chính con cái mình.
Và điều đau nhất không phải là thấy ba già đi.
Mà là nhận ra:
trong lúc ông đang chậm chạp học lại mọi thứ,
mình đã nhiều lần trả lời ông bằng sự mất kiên nhẫn mà ngày xưa ông chưa từng dành cho mình.
Gia đình là ánh nắng là cơn mưa — Ngày nắng học cách trưởng thành, ngày mưa học cách bao dung.
#BaDungLamPhienConNua #ChaMeDangGiaDi #DungNoiChuyenVoiChaMeBangSuCauGat #ChaMeKhongMuonLamPhienCon #NguoiConBatKhoc
