MẠCH NƯỚC NGẦM DƯỚI NỀN ĐẤT KHÔ
Tối hôm đó, Tú đặt tờ quyết định bổ nhiệm phó phòng lên bàn ăn.
Tấm giấy phẳng phiu, in dấu mộc đỏ chói. Tú đã thức trắng bao nhiêu đêm, sụt mất ba ký thịt để đổi lấy cái mộc đỏ ấy. Anh muốn thấy một nụ cười, hoặc ít nhất là một lời công nhận từ người đàn ông quyền lực nhất nhà.
Bố liếc nhìn tờ giấy, nhấp một ngụm trà đặc, giọng tỉnh bơ:
“Phó phòng thôi chứ có gì mà làm rùm bén. Lên chức cao thì lo mà giữ mình, đừng có sa đà nhậu nhẹt rồi mang tiếng.”
Anh đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ kéo sột soạt trên nền nhà gạch men.
“Con làm cái gì bố cũng không vừa mắt đúng không? Người ngoài chúc mừng con rình rang, còn bố thì lúc nào cũng dội gáo nước lạnh.”
Anh bỏ lên phòng, đóng cửa lại. Tiếng khóa trái vang lên dứt khoát.
Trong phòng tối, anh nhìn ra cửa sổ. Thành phố đèn hoa rực rỡ, nhưng anh thấy lòng mình trống rỗng. Anh đã hai mươi tám tuổi, tự mua được xe, tự lo được cuộc sống, nhưng vẫn thèm một câu “Bố tự hào về con” như một đứa trẻ lên mười.
Mẹ gõ cửa, bưng vào một đĩa hoa quả gọt sẵn.
Mẹ không bật đèn, cứ thế ngồi xuống cạnh anh trong bóng tối góc phòng.
“Giận bố à?”
Anh im lặng, quay mặt đi chỗ khác.
Mẹ thở dài, đặt đĩa táo xuống bàn:
“Con biết lúc nãy bố con đi đâu không?”
“Con không quan tâm.”
“Bố con cầm tờ quyết định của con, đi bộ ra tận nhà ông trưởng thôn ngoài đầu ngõ. Bố bảo kính lão của bố bị mờ, nhờ ông ấy đọc hộ xem chữ gì. Thực ra mắt bố có mờ đâu. Bố chỉ muốn ông trưởng thôn đọc to cái câu ‘Bổ nhiệm ông Nguyễn Minh Hải làm Phó phòng’ cho cả mấy ông đang đánh cờ ở đấy nghe thấy thôi.”
Anh khựng lại.
Mẹ cười khẽ, giọng đầy hoài niệm:
“Lúc về, bố cứ lầm bầm: ‘Thằng Hải nhà mình giỏi hơn thằng con ông Tư rồi’. Nhưng vừa bước chân vào cổng, thấy con ngồi đấy, bố lại thu cái mặt nghiêm nghị vào ngay.”
Anh nhìn mẹ, lòng thắt lại một nhịp.
“Sao bố phải làm thế? Khen con một câu trước mặt khó thế sao mẹ?”
Mẹ vỗ vai anh, chậm rãi bảo:
“Đàn ông thế hệ của bố không biết cách khen con. Họ sợ lời khen sẽ làm con mình tự mãn rồi dừng lại. Họ thà làm một hòn đá tảng nặng nề để giữ con đứng vững trên mặt đất, còn hơn làm cơn gió thổi con bay lên cao rồi ngã đau.”
Có một điều những người con trai lớn lên thường không hiểu:
Lời khen của người cha không bao giờ đi đường thẳng.
Nó luôn đi đường vòng.
Nó đi qua lời kể đầy tự hào với người hàng xóm.
Nó giấu trong ánh mắt lén nhìn con từ sau tờ báo vụn.
Nó nằm trong việc ông lặng lẽ đem chiếc xe máy của con đi bảo dưỡng vì sợ con đi làm xa gặp sự cố giữa đường.
Tuổi trẻ thèm những lời ngọt ngào như ánh nắng ban mai.
Nhưng tình yêu của người cha lại giống như mạch nước ngầm dưới nền đất khô cằn.
Bề ngoài thấy sỏi đá, thấy lạnh lùng.
Nhưng bên dưới là cả một nguồn sống dạt dào, âm thầm nuôi dưỡng cái cây khôn lớn.
“Bố con cả đời làm lính, quen với kỷ luật và sự khắc nghiệt,” mẹ nói tiếp. “Bố nghĩ rằng thế giới ngoài kia rất tàn nhẫn. Nếu bố không nghiêm khắc với con trước, con sẽ không chịu nổi những cái tát của cuộc đời.”
Anh ngồi im. Tiếng gió ngoài cửa sổ thổi qua kẽ lá rì rào.
Hóa ra, sự im lặng của bố không phải là thờ ơ.
Đó là một kiểu bảo vệ vụng về.
Anh đứng dậy, bước xuống nhà bếp.
Bố đang ngồi một mình ở phòng khách, tivi đang bật một chương trình thời sự nhưng mắt ông lại nhìn đăm đăm vào khoảng không. Trên bàn, tờ quyết định thăng chức đã được ông vuốt lại cho thật phẳng, đặt ngay ngắn cạnh hộp trà.
Anh bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Anh rót một chén trà, đẩy về phía bố.
“Mai con được nghỉ phép một ngày. Con chở bố đi cắt tóc nhé. Tiệm cũ đầu ngõ nay đổi chủ rồi, con biết chỗ này cắt đẹp lắm.”
Bố nhìn chén trà, rồi nhìn anh. Đôi mắt nghiêm nghị của ông thoáng qua một tia dao động. Ông không cười, chỉ “Ừ” một tiếng thật nhẹ.
Nhưng anh biết, cái “Ừ” ấy nặng hơn mọi lời tán thưởng trên đời.

Trưởng thành không phải là khi ta nhận được một tấm bằng hay một chức danh lớn.
Trưởng thành là khi ta học được cách nghe thấy tình yêu thương ẩn sau những lời cằn nhằn, khắc nghiệt của cha mẹ.
Chúng ta cứ mải miết đi tìm sự công nhận từ cả thế giới ngoài kia.
Mà quên mất rằng, người khó khăn với ta nhất, lại là người mong ta bay cao nhất.
#GiaDinhLaAnhNangLaConMua #MachNuocNgamCuaCha #LoiKhenDuongVong #TruongThanhTuNhungLangIm
