NHỮNG CƠN MƯA KHÔNG CÓ TRONG DỰ BÁO THỜI TIẾT
Con gái dọn phòng cho mẹ và thẳng tay vứt đi ba chiếc túi ni-lông cũ chứa đầy dây chun, vỏ chai nhựa và mấy chiếc hộp bánh trung thu bằng thiếc từ năm ngoái.
“Mẹ ơi, nhà mình có thiếu thốn gì đâu, mẹ giữ mấy cái rác này làm gì cho chật nhà?”
Mẹ đi chợ về, thấy góc bếp trống trải, sắc mặt bỗng chùng xuống. Mẹ không mắng, chỉ lẳng lặng nhặt lại chiếc hộp thiếc từ sọt rác ngoài ngõ, lau sạch bụi rồi cất vào tủ.
Con gái đứng nhìn, vừa bực vừa bất lực.
“Mẹ lạ thật đấy!”
Tối muộn, chị gái đi làm về, thấy em gái ngồi hậm hực ngoài sô-pha liền ngồi xuống cạnh bên.
“Lại cằn nhằn mẹ chuyện nhặt nhạnh đồ cũ à?”
“Em không hiểu nổi. Bây giờ kinh tế nhà mình khá rồi, tiền tiêu vặt em cho mẹ không thiếu, sao mẹ cứ sống kiểu khổ sở thế làm gì? Để người ngoài nhìn vào lại bảo chị em mình bất hiếu.”
Chị gái mỉm cười, nụ cười có phần già dặn trước tuổi. Chị đưa tay vuốt tóc em.
“Em thấy rác, nhưng mẹ thấy một sự chuẩn bị.”
“Chuẩn bị cho cái gì?”
“Cho một ngày nghèo khó quay lại.”
Chị giải thích chậm rãi:
“Năm em bốn tuổi, bố bị tai nạn phải nằm viện ba tháng. Nhà mình không còn một đồng. Đúng vào một ngày mưa bão, mái tôn phía sau bị dột, nước chảy lênh láng. Mẹ đã phải dùng chính những chiếc hộp thiếc cũ như thế này để hứng nước, dùng những sợi dây chun ấy để buộc tạm bạt che.”
Có những cơn mưa đã tạnh ngoài trời từ mười mấy năm trước. Nhưng tiếng sấm của nó vẫn còn vang vọng trong lòng người mẹ đến tận hôm nay.
Người từng đi qua giông bão luôn có một phản xạ tự nhiên: Gom góp mọi thứ có thể, vì họ không biết ngày mai trời có lại đổ mưa hay không.
“Mẹ không tiếc mấy cái túi ni-lông,” chị gái nói tiếp. “Mẹ chỉ đang tích lũy sự an tâm cho chính mình. Khi nhìn thấy những thứ đó, mẹ biết rằng nếu có bất trắc xảy ra, mẹ vẫn có cái để xoay xở.”
Con gái nhìn vào căn bếp nhỏ.
Mẹ đang cẩn thận dùng chiếc dây chun buộc lại túi muối dở.
Lưng áo mẹ đã sờn vai.
Hóa ra, sự giàu có của con cái không xóa nhòa được vết sẹo của những ngày gian khó trong lòng cha mẹ.
Ta sống ở thời đại của “tiện lợi và vứt bỏ”.
Cha mẹ sống ở thời đại của “chắt chiu và gìn giữ”.
Con gái đứng dậy, bước vào bếp. Nó ngồi xuống cạnh mẹ, nhặt chiếc túi ni-lông lúc nãy lên, gấp lại thành một hình tam giác gọn gàng rồi bỏ vào chiếc hộp thiếc.
“Mẹ ơi, sau này để con gấp lại cho gọn nhé. Hộp này để đựng dây chun là hợp nhất đấy.”
Mẹ ngước lên, mắt mẹ mờ đục nhìn con, rồi một nụ cười hiền hậu nở trên môi.
“Ừ, gấp thế này đỡ chật.”
Hóa ra, thấu hiểu một người không phải là bắt họ từ bỏ thói quen cũ.
Mà là học cách trân trọng cả những nỗi sợ đã tạo nên thói quen đó của họ.

Gia đình là thế, lúc cần là ánh nắng rực rỡ dắt tay nhau đi qua ngày đẹp trời, lúc lại là chiếc ô nhỏ, cùng nhau che chắn dưới những cơn mưa bất chợt của cuộc đời.
#GiaDinhLaAnhNangLaConMua #ConMuaNgayCu #GatBoKhacBiet #ThuongMeChatchiu
