NHỮNG ÁP LỰC KHÔNG CÓ HÌNH DẠNG

Hôm đó, Tú ngồi trước bàn học tới gần mười hai giờ đêm.

Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng quạt quay và ánh đèn vàng hắt xuống cuốn tập đầy nét xoá.

Nó nhìn đề toán rất lâu.
Lâu tới mức những con số bắt đầu nhòe đi.

Ngoài phòng khách, mẹ vẫn nghĩ con gái mình chỉ đang học bài như mọi ngày.

Người lớn thường chỉ nhìn thấy những thứ có hình dạng.

Một vết thương chảy máu.
Một cánh tay bó bột.
Một tờ giấy điểm thấp.

Còn những thứ như áp lực, tự ti, cô đơn hay nỗi sợ không đủ giỏi…
vì không nhìn thấy được nên nhiều khi bị xem là “nghĩ nhiều”.


“Con có mỗi việc học thôi mà cũng than mệt?”

Mẹ nói câu đó trong lúc gấp quần áo.

Mẹ không biết chiều nay Tú đã ngồi trong nhà vệ sinh trường gần hai mươi phút chỉ vì nghe vài bạn nữ cười:
“Dạo này nó mập lên hả?”

Mẹ cũng không biết nó đã chụp rồi xoá tấm hình selfie hơn ba mươi lần trước khi dám đăng story.

Người lớn ngày xưa soi gương bằng gương.

Người trẻ bây giờ soi mình qua ánh mắt của cả trăm người trên mạng.


Học từng nghĩ áp lực chỉ là học kém.

Cho tới năm lớp 10, cậu mới hiểu có những thứ còn nặng hơn cả điểm số.

Là cảm giác nhìn quanh ai cũng giỏi một điều gì đó.

Đứa thì học tốt.
Đứa chơi thể thao hay.
Đứa được nhiều người thích.

Còn mình đứng giữa đám đông mà thấy bản thân nhạt như nước lọc.

Không ai chấm điểm cảm giác đó.
Nhưng nó làm một đứa trẻ thấy mình “không đủ” mỗi ngày.


Tinh ngồi cạnh cửa sổ, nghe hai đứa nhỏ nói chuyện rồi khẽ lên tiếng:

“Người lớn không cố tình không hiểu đâu. Chỉ là hồi bằng tuổi tụi mình, áp lực của họ có hình dạng rõ hơn.”

Nghèo là thấy ngay.
Đói là thấy ngay.
Không có tiền đóng học là thấy ngay.

Còn áp lực của tụi mình giống như nước ngập trong phòng.

Không ai thấy nó chảy vào từ lúc nào.
Chỉ tới khi đứa trẻ bắt đầu ngộp thở mới biết căn phòng đã đầy.


“Vậy sao mình không nói?” Tú hỏi nhỏ.

Tinh cười buồn.

“Vì nhiều người còn không biết cảm xúc của mình tên là gì.”

Chỉ thấy mệt.
Thấy muốn im lặng.
Thấy không muốn trả lời tin nhắn.
Thấy nằm cả ngày vẫn không nhẹ lòng hơn.

Rồi người lớn nhìn vào và hỏi:

“Có gì đâu mà áp lực?”


Đêm đó, Tú nhìn cuốn tập trước mặt rất lâu.

Lần đầu tiên nó hiểu:

Không phải mọi áp lực đều có thể nhìn thấy.

Có những đứa trẻ vẫn đi học mỗi ngày, vẫn cười, vẫn ăn cơm cùng gia đình.

Nhưng trong lòng chúng đang mang những tảng đá không ai nhìn ra.

Và điều đau nhất không phải là đang áp lực.

Mà là cảm giác không ai tin áp lực đó tồn tại.

#ApLucTuoiTeen #KhongAiHieuMinh #TamSuTuoiMoiLon #ConMuonDuocHieu #NhungApLucKhongTen

Mời khách hàng bình luận / đặt câu hỏi qua chức năng MESSENGER & ZALO