NẾU CUỘC ĐỜI NÀY KHÔNG RỰC RỠ THÌ SAO?

“Sao quanh mình ai cũng thành công còn mình thì kém cỏi?” – Đêm đó, câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu Bé Tú.

Con bé nằm trên giường, ánh sáng điện thoại hắt lên trần nhà.

Trên màn hình là một video ngắn: một cô gái cùng tuổi, vừa đăng ảnh đi du học, vừa cười rạng rỡ trong quán cà phê nước ngoài. Caption: “Finally living my dream life.”

Tú lướt qua, rồi dừng lại rất lâu.

Ngón tay không cuộn tiếp nữa.

Trong lòng con bé có một cảm giác rất quen: nhỏ lại.

Nó tắt màn hình.

Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng quạt.

Rồi Tú nghĩ về bài kiểm tra hôm nay bị điểm thấp.
Nghĩ về việc mẹ vừa hỏi: “Sao con không cố thêm chút nữa?”
Nghĩ về cảm giác mình đang chậm hơn tất cả bạn bè.

Và rồi nó bật dậy.

— “Mẹ ơi…”

Mợ Du đang rửa chén ngoài bếp.

— “Ơi?”

Tú cầm điện thoại, đưa ra:

— “Sao con thấy ai trên mạng cũng giỏi hết vậy?”

Mợ Du nhìn màn hình, rồi nhìn lại Tú.

Không trả lời ngay.

Mợ chỉ hỏi:

— “Con thấy người ta đang làm gì trong cái video này?”

— “Cười… đi chơi… sống tốt…”

Mợ gật đầu.

— “Ừ. Con thấy đúng.”

Rồi mợ đặt cái chén xuống, kéo ghế ngồi cạnh Tú.

— “Nhưng con có biết cái người trong video đó… lúc quay xong thì làm gì không?”

Tú lắc đầu.

Mợ nói chậm lại:

— “Có thể họ vừa quay xong một đoạn cười 10 giây…rồi tắt máy, ngồi một mình rất lâu. Có thể họ cũng vừa bị điểm kém hôm trước. Có thể họ cũng đang lo tiền, lo học, lo chuyện không biết nói với ai.”

Tú nhíu mày:

— “Nhưng họ đăng lên nhìn vui thật mà.”

Mợ Du cười nhẹ:

— “Đúng. Vì người ta chỉ đăng phần họ muốn người khác thấy.”

“Con lên mạng giống như đang đứng ngoài cửa sổ nhìn vào một căn nhà.”

“Con thấy phòng khách sáng đèn, bàn ăn đẹp, người ta đang cười.”

“Nhưng con không thấy nhà bếp đang lộn xộn.”

“Không thấy phòng ngủ có người đang khóc.”

“Không thấy góc nhỏ họ đang thở dài.”

Mợ nhìn Tú:

— “Nên con nhớ một điều rất quan trọng này.”

“Không ai livestream sự cô đơn của mình.”

Tú im lặng.

Câu nói đó rơi xuống rất chậm.

Mợ Du tiếp:

— “Mạng xã hội không phải là cuộc đời.”

“Nó chỉ là những khoảnh khắc được chọn ra để người ta nhìn thấy.”

“Giống như một cuốn phim…nhưng con chỉ được xem trailer.”

Tú hỏi nhỏ:

— “Vậy… có phải con đang tệ hơn người khác không?”

Mợ Du lắc đầu ngay:

— “Không.”

“Con chỉ đang thấy toàn bộ cuộc đời mình…so với một phần đẹp nhất của người khác thôi.”

Căn bếp yên lặng.

Tiếng nước chảy nhỏ lại.

Mợ Du nói tiếp, chậm hơn:

— “Mỗi người đều có phần không đăng lên.”

“Có người đăng ảnh thành công…nhưng không đăng những lần họ muốn bỏ cuộc.”

“Có người đăng nụ cười…nhưng không đăng những đêm họ thấy mình vô dụng.”

“Mà con biết không… Chính những phần không đăng lên đó mới là phần thật nhất của cuộc đời.”

Tú cúi đầu.

Mắt bắt đầu cay.

Mợ Du đặt tay lên vai con bé:

— “Con không cần phải sống để giống những gì con thấy trên mạng.”

“Con chỉ cần sống đủ thật với chính con.”

Một lúc lâu sau, Tú hỏi:

— “Nếu con không giỏi bằng họ… có sao không?”

Mợ Du cười rất nhẹ:

— “Không sao.”

“Vì người ta không đăng lên cuộc đời họ để so sánh. Mà chỉ để được nhìn thấy. Còn con… Mình cũng không cần phải thắng ai hết. Chỉ cần không thua chính mình vì đã tin vào những ảo ảnh.”

Tú gật đầu rất khẽ.

Ngoài cửa sổ, đèn đường vẫn sáng.

Nhưng lần đầu tiên, ánh sáng từ màn hình điện thoại không còn làm con bé thấy mình nhỏ lại nữa.

Vì nó đã hiểu: Thứ mình đang nhìn thấy… không bao giờ là toàn bộ sự thật của một cuộc đời.

Quan trọng là nó không còn so sánh mình với những sự rực rỡ mà nó nhìn thấy trên mạng nữa. Lời nói của mẹ nhỏ nhẹ nhưng vang rất lớn vào trái tim nhỏ bé của nó:

— “Con không cần phải sống để giống những gì con thấy trên mạng. Con chỉ cần sống đủ thật với chính con”

Gia đình là ánh nắng là cơn mưa — Ngày nắng học cách trưởng thành, ngày mưa học cách bao dung.

#neucuocdoinaykhongrucrothisao, #apluctuoiteen #mattraicuamangxahoi

Mời khách hàng bình luận / đặt câu hỏi qua chức năng MESSENGER & ZALO